giảm nghèo
10 năm nỗ lực giảm nghèo, Lạng Sơn đã rút ra nhiều bài học. (Ảnh minh họa)

Theo UBND tỉnh Lạng Sơn, Chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo luôn nhận được sự quan tâm chỉ đạo của các Bộ, ngành Trung ương; sự lãnh đạo, chỉ đạo thường xuyên của Tỉnh uỷ, HĐND, UBND tỉnh và sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị từ tỉnh đến cơ sở, sự nỗ lực cố gắng, từng bước vươn lên của người nghèo, các hộ nghèo. 

Qua 10 năm thực hiện Chương trình mục tiêu quốc gia về giảm nghèo trên địa bàn tỉnh, nhận thức của các cấp, các ngành và nhân dân về giảm nghèo đã được nâng cao; từ tỉnh đến cơ sở đã xây dựng kế hoạch thực hiện mục tiêu, chỉ tiêu giảm nghèo cho giai đoạn 2011 - 2015 và giai đoạn 2016 - 2020; Ủy ban MTTQ và các tổ chức đoàn thể, nhân dân đã tích cực chỉ đạo các chi hội, hội viên giúp đỡ nhau thực hiện giảm nghèo.

Phong trào thi đua lao động sản xuất để giảm nghèo như mô hình chăn nuôi bò sinh sản, mô hình chăn nuôi lợn nái, trồng cây đặc sản như: Hồi, Quýt, Na và các cây trồng có giá trị kinh tế cao góp phần thiết thực trong công tác giảm nghèo của tỉnh.

Trong quá trình tổ chức thực hiện các huyện, thành phố đã chủ động xây dựng kế hoạch, huy động các nguồn lực để hỗ trợ cho các huyện nghèo, xã nghèo, hộ nghèo vùng đồng bào dân tộc thiểu số; sử dụng lồng ghép các nguồn lực đầu tư của Nhà nước, của các đoàn thể chính trị - xã hội, kết hợp khai thác các tiềm năng sẵn có và phát huy nội lực cũng như ý thức trách nhiệm, tính chủ động, sáng tạo của địa phương, cơ sở, hộ gia đình và bản thân người nghèo tham gia thực hiện chương trình đạt hiệu quả.

Tuy nhiên, theo UBND tỉnh Lạng Sơn, công tác tuyên truyền, phổ biến chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, các Nghị quyết, văn bản chỉ đạo của Trung ương, của tỉnh, của huyện về thực hiện Chương trình MTQG giảm nghèo bền vững vẫn còn có lúc, có nơi chưa thường xuyên, chưa sát với điều kiện thực tế của cơ sở. 

Các lĩnh vực công nghiệp, thương mại, dịch vụ trên địa bàn tỉnh phát triển chưa mạnh, do vậy vấn đề giải quyết việc làm, tạo việc làm sau đào tạo nghề còn gặp nhiều khó khăn; người lao động chưa mạnh dạn đi làm việc tại các doanh nghiệp, cơ sở sản xuất kinh doanh ngoài tỉnh hay đi xuất khẩu lao động. 

 

Trình độ dân trí của người dân ở vùng sâu, vùng xa còn thấp, dẫn đến nhận thức về việc học nghề và khả năng tiếp thu, vận dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất hạn chế; việc ứng dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất đã được áp dụng, song vẫn chỉ ở vài mô hình sản xuất nhỏ lẻ, việc nhân rộng gặp nhiều khó khăn, chưa tạo được sản phẩm nông sản mang tính hàng hoá, khó khăn trong bao tiêu sản phẩm...

Công tác huy động các nguồn lực thực hiện Chương trình MTQG giảm nghèo bền vững còn hạn chế, chưa phát huy được các mô hình giảm nghèo bền vững để nhân ra diện rộng; còn một bộ phận không nhỏ hộ nghèo trông chờ, ỷ lại vào sự hỗ trợ của Nhà nước, của xã hội, làm ảnh hưởng đến mục tiêu và tính bền vững của chương trình giảm nghèo.  

Kết quả giảm nghèo chưa bền vững, tỷ lệ hộ nghèo các xã, thôn đặc biệt khó khăn còn cao, tiềm ẩn nguy cơ tái nghèo, nghèo mới, khoảng cách chênh lệch giàu - nghèo giữa các vùng, nhóm dân cư chưa được thu hẹp.

Các chính sách giảm nghèo hiện hành cơ bản phù hợp, đáp ứng được nhu cầu của người nghèo, nhất là hộ nghèo dân tộc thiểu số; tuy nhiên, việc chậm hướng dẫn, sửa đổi một số chính sách đã gây khó khăn cho cơ sở trong việc tổ chức thực hiện.

Nguyên nhân của những hạn chế này, theo tỉnh Lạng Sơn, xuất phát điểm nền kinh tế của tỉnh còn thấp, đặc biệt địa hình tỉnh Lạng Sơn chủ yếu là đồi núi, hạ tầng kinh tế - xã hội, nhất là hạ tầng giao thông khó phát triển; tình hình thời tiết, dịch bệnh diễn biến phức tạp; sản xuất nông nghiệp phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện tự nhiên, đầu ra của sản phẩm... ảnh hưởng đến phát triển sản xuất, là rào cản thực hiện các mục tiêu giảm nghèo. 

Cùng với đó, công tác lãnh đạo, chỉ đạo ở một số cơ sở chưa được thường xuyên, xây dựng kế hoạch giảm nghèo chưa cụ thể, thiết thực; nhận thức về công tác quản lý, chỉ đạo điều hành chưa sát với tình hình thực tế của địa phương; phong tục, tập quán sản xuất của đồng bào dân tộc thiểu số tuy đã có đổi mới nhưng chưa rõ nét, trình độ canh tác vẫn còn lạc hậu, ít sáng tạo. 

Nhất là năng lực một bộ phận cán bộ làm công tác giảm nghèo ở cấp xã, thôn còn hạn chế, nên trong công tác tham mưu cho cấp uỷ, chính quyền thực hiện Chương trình MTQG giảm nghèo bền vững chưa được kịp thời và hiệu quả. Một số hộ nghèo hạn chế về trình độ, nhận thức, sức khỏe nên không biết cách làm ăn, chưa áp dụng đúng khoa học kỹ thuật vào sản xuất...

Minh Thư