Hồi ấy vợ chồng tôi mới cưới được vài tháng, chưa tích cóp được gì. Em trai tôi đi học xa, cảnh nhà khó khăn, ba má muốn tôi nhường lại chiếc xe máy cho nó. Vợ chồng tôi bàn tới tính lui, không đào đâu ra tiền để mua xe mới.

Thấy hai đứa rầu rĩ, chị chồng hỏi nguyên do, chồng tôi đành thú thật. Chị nói sẽ tài trợ một nửa, nửa còn lại thì trả góp. Vợ chồng tôi mừng quýnh. Cảm giác “ớn ớn” chị chồng của tôi trước đó bỗng dưng... rơi mất. Nhớ hồi đám cưới má tôi dặn, nhà có bà cô chưa chồng, làm dâu phải nhìn trước ngó sau. Xem ra, tôi không cần phải “nhìn ngó”.

Tôi biết ơn vì chị chồng đã giúp tôi rất nhiều- Ảnh minh họa
Tôi biết ơn vì chị chồng đã giúp tôi rất nhiều- Ảnh minh họa

Hồi mang thai, tôi rất lo lắng. Má chồng cứ theo nhắc chừng, dặn tôi không được ăn rau răm, đu đủ, không được tới chỗ đông người… Chị can má, đừng tạo áp lực, tôi càng căng thẳng thêm. Chị đăng ký cho vợ chồng tôi đi học các lớp tiền sản. Nhờ bác sĩ giỏi tư vấn để dưỡng thai được tốt. Nhờ vậy, tôi nhẹ lo hơn nhiều. Ngày tôi trở dạ, chị đi công tác xa hơn trăm cây số, đã bao xe về ngay trong đêm để ở cạnh tôi. Có chị, tôi vững dạ hơn nhiều.

Mấy năm trước, má cứ thúc giục chuyện chồng con của chị. Chị nói duyên chưa tới, không hợp nhau chẳng lẽ "ưng đại" cho xong. Má nói cưới rồi khắc thương, khắc hạp. Ba má hồi xưa cưới nhau do may mối, vẫn ăn đời ở kiếp tới giờ. Chị lẳng lặng bỏ đi. Má trông theo, thở dài sườn sượt.

Năm nay chị 39 tuổi. Đã lâu, má chồng không còn nhắc chuyện chồng con với chị, nhưng lúc nào cũng rầu rĩ. Má không hiểu nổi tại sao chị xinh đẹp tài giỏi, chỉ mỗi chuyện chồng con lại... dở tệ.

Tôi hiểu nỗi lo của má, cảm thông tình cảnh của chị, nhưng không biết an ủi cách nào. Mấy hôm trước, trong bữa cơm đủ cả nhà, chị tuyên bố muốn làm "single mom", tức là tự mình sinh một đứa con. Chị nói chờ hôn nhân tới gõ cửa thì không biết khi nào, trong khi tuổi sinh con cũng sắp hết.

 

Ba chồng sững sờ buông rơi đũa. Má thì gào khóc: “Kiếp trước chắc má ở ác nên kiếp này bị trời đày. Mặt mũi ba má biết giấu đi đâu. Con đợi má chết rồi muốn làm gì thì làm”. Má bỏ cơm, nằm vùi.

Tôi vào phòng, thấy chị đang khóc. Nỗi khao khát có một đứa con, là phụ nữ, tôi hiểu lắm. Tôi ôm chị, khóc theo. Rồi tôi ráng nói để chị đừng giận cha mẹ, ông bà cũng nhiều áp lực từ xung quanh, hơn nữa ông bà lo nhiều lắm cho cuộc đời dài rộng của mẹ con chị. Đâu chỉ lúc bầu bì, sinh con ra rồi không chịu nổi dư luận, mẹ con chị sẽ sống thế nào?

Chị nghẹn ngào: “Miệng đời thiên hạ ghê gớm vậy, chị xác định hết trước rồi chứ. Nhưng chị sinh con thì chị nuôi, chị có xin xỏ vay mượn ai đâu, sao phải sợ thiên hạ cười chê?”.

Tôi động viên: “Chị xác định khó khăn vậy rồi thì cứ sinh, em sẽ nuôi giúp. Vợ chồng em sẽ cùng chị làm ba làm mẹ của đứa nhỏ. Rồi má sẽ hiểu. Chị mạnh mẽ lên. Em sẽ ở bên chị, như chị từng ở cạnh em những lúc tăm tối nhất"...

Yến Phượng

Đưa vợ đi sinh con đầu lòng, tôi ‘chết sững’ phát hiện chuyện động trời

Đưa vợ đi sinh con đầu lòng, tôi ‘chết sững’ phát hiện chuyện động trời

Đưa vợ đi đẻ lần đầu, tôi bị sốc khi nghe câu nói của bác sĩ trước khi ký giấy xác nhận mổ đẻ.

Theo www.phunuonline.com.vn