Vợ chồng tôi kết hôn được hơn 8 năm. Do tính chất công việc nên tôi thường xuyên phải đi làm ăn bên ngoài. Vậy nên dù kinh tế khá nhưng tôi không dành được nhiều thời gian cho gia đình.

Thấy con gái thường xuyên ốm vặt, bố mẹ già yếu nên tôi động viên vợ nghỉ việc ở nhà làm nội trợ cho tôi yên tâm ra ngoài kiếm tiền.

Vợ tôi trước đây cũng là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng sau khi sinh con thì cô ấy không còn giữ được ngoại hình thon gọn nữa. Hơn nữa, cô ấy ở nhà nội trợ nên lúc nào tôi cũng chỉ thấy vợ mình lôi thôi, luộm thuộm.

Tuy thế, tôi chưa từng nghĩ sẽ phản bội vợ cho đến khi gặp Mỹ - nữ thư ký của công ty đối tác. Ở tuổi trung niên tôi bị cuốn vào mối tình đầy sai trái. Tôi cảm thấy bản thân yêu thương người con gái đó thật lòng và muốn bỏ vợ để cưới cô ấy.

Người đàn ông từng chỉ một lòng một dạ với vợ con như tôi lại có ngày vì nhan sắc của một người phụ nữ khác mà thay lòng. Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ chuyện yêu đương cặp bồ chơi bời nhưng sau này chính tôi đã không thể dứt ra.

Tôi yêu Mỹ điên cuồng vì cô ấy xinh đẹp, dịu dàng. Ở bên cô ấy sau mỗi ngày mệt mỏi, tôi thấy bản thân mình thực sự như tiếp thêm sinh lực.

Cũng có lúc tôi trăn trở liệu có phải Mỹ đến với tôi vì túi tiền không nhưng có biết chắc như vậy thì tôi vẫn cứ sa vào vòng tay cô ấy mà quên đi gia đình, quên đi người vợ đã đồng hành cùng tôi từ khi tôi chỉ có hai bàn tay trắng.

Ở bên Mỹ được hơn 1 năm thì vợ phát hiện tôi ngoại tình. Lúc này tôi chẳng ngần ngại mà thú nhận tất cả. Sau đó tôi bảo vợ rằng tôi không còn yêu cô ấy nữa, nếu cô ấy đồng ý ly hôn thì tôi sẽ cho vợ một khỏan tiền để cô ấy bắt đầu cuộc sống mới. Có lẽ vì sự tự trọng mà vợ tôi đồng ý ngay.

 

Khi vợ ký đơn ly hôn tôi bảo cho cô ấy 300 triệu coi như đền bù thanh xuân, còn căn nhà chung cư đang ở và một mảnh đất mua trong thời kì kết hôn thì cô ấy không có quyền lấy vì tôi mua bằng tiền tôi làm ra.

Vợ tôi không những chẳng tranh giành nhà cửa, đất cát với tôi mà cô ấy cũng không nhận số tiền 300 triệu tôi đưa.

Ngày vợ con tôi chuyển ra khỏi nhà, bố mẹ vợ tôi có đến đón cô ấy về. Trước khi rời đi, mẹ vợ nói với tôi rằng tôi không xứng đáng để tiếp tục đồng hành cùng con gái bà. Bà cảm thấy may mắn khi con gái bước ra khỏi cuộc hôn nhân với người đàn ông tệ bạc.

Sau cùng, bà bảo tôi đừng tưởng căn nhà với mảnh đất là tất cả, khi con người ta thiếu đi nhân phẩm thì những thứ của cải vật chất cũng chẳng là gì.

Hai năm sau ly hôn, nghe nói nhờ sự giúp sức của gia đình và bạn bè mà vợ cũ của tôi cũng mở được 2 cửa hàng thời trang.

Trong khi đó việc kinh doanh của tôi trở nên lao đao vì gặp hết vận xui này tới vận xui khác. Tôi buộc phải bán hết cả nhà cửa, đất đai để bồi thường tổn thất hợp đồng cho phía đối tác. Khi tôi hết tiền cũng là lúc Mỹ bỏ tôi theo đại gia khác.

Giờ đây khi trắng tay tôi mới thấm thía những gì mẹ vợ nói trước đây. Thật là ê chề và nhục nhã. Tôi không ngờ có ngày mình mất hết tất cả rồi lại bị chính cô bồ tưởng chừng sống chết cùng tôi bỏ rơi không thương tiếc.

Bạn đọc T.K