Tôi vốn là một cô gái sinh ra ở vùng quê nghèo khó, từ nhỏ đã quá quen với việc trồng trọt, mùa màng của bố mẹ. Khi mặt trời còn chưa mọc bố mẹ tôi đã ra đồng với dăm ba sào rau, năm bảy sào lúa. Quanh năm gần như không có ngày nào bố mẹ tôi nghỉ tay, mùa nào thức ấy, mà không trồng rau, cấy lúa thì lại đi cắt cỏ nuôi cá, nuôi bò....

Tết với tôi là những ký ức rất tươi vui, ấm áp. Không giống như những đứa bạn thành phố, ngày cận Tết thường trốn biệt để để đỡ bị bố mẹ sai vặt, dọn dẹp đủ thứ, năm nào tôi cũng chỉ mong mau chóng được về nhà để chạy lăng xăng cắt lá cho bố gói bánh, hay cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa và hàng trăm việc tủn mủn không tên.

Tôi muốn về để nghe những tiếng hỏi han của xóm giềng, lâu lâu có đồ ăn ngon lại mang biếu nhà bác hàng xóm rồi được cho lại những món nhà tự làm siêu ngon mùa Tết. Tôi thèm cảm giác về nhà rồi hở chút là lê la sang nhà bà ngoại. Tôi nhớ tối giao thừa nào bố cũng đi xem bắn pháo hoa ở trung tâm huyện....

Thế nhưng, năm vừa rồi tôi lại phải đón Tết nhà chồng. Tôi nghĩ cảnh chỉ có mỗi bố mẹ ở nhà mà thương rơi nước mắt. Tôi gọi điện về cho anh trai bảo rằng xong việc thì đưa vợ con về sớm cho bố mẹ đỡ tủi thân rồi bỗng nhiên khóc rưng rức như đứa trẻ lên ba vì nhớ nhà.

ăn Tết,mẹ chồng,tết nội tết ngoại
Ảnh minh họa

Thế rồi dường như mẹ chồng tôi hiểu tâm lý của tôi nên những ngày cuối năm rủ tôi đi hết chợ nọ đến chợ kia, chỉ cho tôi mua sắm đủ thứ. Bà còn tranh phần trả tiền với tôi và bảo chúng tôi còn trẻ, cần tiết kiệm để sau này còn lo cho con cái.

Sau khi dắt tôi vào một cửa hàng và mua tặng tôi một chiếc áo dài rất đẹp, bà dặn tôi rằng Tết đầu ở nhà chồng cứ thoải mái vì ông bà chỉ có chồng tôi là con trai nên cũng chẳng câu nệ như nhà người ta. Bà thậm chí đã thuê người dọn nhà theo giờ, chúng tôi chỉ tự tay lau dọn phòng thờ.

 

Trước những hành động của bà, tôi thở phào nhẹ nhõm vì nhà chồng không khó tính như tôi tưởng tượng. Trái lại, bố mẹ còn rất tâm lý và hầu như không câu nệ khuôn phép như những ông bố, bà mẹ chồng tôi từng thấy ở quê. Có lẽ, nếp sống của người thành phố phóng khoáng hơn. Bố mẹ chồng tôi cũng hiểu con cái đi làm vất vả nên luôn dành thời gian cho chúng tôi nghỉ ngơi, đưa nhau đi chơi bời, ngắm nghía thành phố.

Bữa cơm chiều 30 Tết, mẹ chồng tôi bỗng có tuyên bố gây sốc, bà bảo hai bên gia đình cũng đều ít người nên bảo chúng tôi năm nay ăn Tết nội thì sang năm về ngoại ăn Tết cho ông bà bên ấy đỡ tủi, đỡ mong ngóng con cháu.

Nghe mẹ chồng nói mà tôi vội vàng quay đi giấu giọt nước mắt xúc động. Đúng là tôi rất nhớ nhà và luôn mong ngóng nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ nhà chồng sẽ đề xuất cho chúng tôi về ngoại ăn Tết.

Đêm giao thừa cũng thế, thắp hương xong cả nhà tôi quây quần nói chuyện, ăn bánh rồi ai đi về phòng nấy. Mẹ chồng còn dặn với theo: "Sáng mai mệt thì cứ ngủ thêm, không cần dậy sớm nhé vì mọi việc mẹ đã chuẩn bị xong hết rồi”.

Trải nghiệm cái Tết đầu tiên ở nhà chồng với tôi rất ấm áp. Tôi mong tất cả những nàng dâu mới đều được may mắn như tôi.

Lo con dâu tương lai 'đào mỏ', mẹ chồng giả vờ phá sản và cái kết rơi nước mắt

Lo con dâu tương lai 'đào mỏ', mẹ chồng giả vờ phá sản và cái kết rơi nước mắt

Tôi chỉ có duy nhất một người con trai nên mong con gặp được cô gái thực sự yêu thương nó chứ không phải vì ham mê của cải nhà tôi.

Bạn đọc Kim Phương