Dịp Tết 2019, sau khi gom  tiền thưởng, tiền tiết kiệm, tôi và chồng dành ra được 300 triệu đồng. Số tiền đó mua đất đầu tư thì không đủ, mà gửi ngân hàng cũng chẳng lãi được bao nhiêu. Thế nên ban đầu, hai vợ chồng tính mua vàng để đó sinh lời, rồi từ từ gom thêm thì mua nhà, coi như của để dành.

Trong một lần ăn đám giỗ với gia đình, chồng tôi nghe cô em gái út than thở chuyện buôn bán thua lỗ, phải vay lãi cao bên ngoài để bù vào. Cao hứng, lại sẵn có men trong người, anh bảo thôi để anh giúp cho. Thế là ngay trong buổi giỗ, trước mặt họ hàng, anh nhắc tôi chuyển tiền cho em gái mượn. Tình thế lúc đó khiến tôi không thể từ chối, vì chẳng lẽ lại không giúp em, hơn nữa tôi cũng không thể làm mất mặt chồng.

Thế là tiền chuyển xong, chồng tôi còn kèm theo câu: “Khi nào có thì gửi lại anh chị cũng được, không gấp”. Tôi im lặng, sau đám giỗ về cũng có cằn nhằn vài câu về việc chồng chưa bàn tính với vợ đã quyết định gấp. Anh phủi tay xuề xòa nói: “Em mình mà, giúp nó sau này nó trả lại có khi còn hơn. Em đừng quá tính toán với người trong nhà”.

Số tiền đó, chúng tôi phải tích lũy khá lâu mới có được - Ảnh minh họa

Số tiền đó, chúng tôi phải tích lũy khá lâu mới có được - Ảnh minh họa

Tôi không vui, bởi tôi biết cô út không phải người giỏi kinh doanh buôn bán. Cũng đã mấy lần em chồng khởi nghiệp, ban đầu rất hào hứng nhưng lại nhanh chán. Rồi có lần bị lừa, bị bom đơn hàng lớn. Lại có lần nóng tính gây sự với khách để họ bóc phốt khiến chuyện kinh doanh đã khó khăn càng khó khăn. Vì thế, khi đưa số tiền ấy cho em mượn, tôi có phần lo ngại. Mà buồn hơn cả là chồng không hề bàn trước, đùng cái tuyên bố trước mặt nhiều người.

Dù vậy, tôi chỉ mong em chồng làm ăn tốt để phát triển kinh tế và có thể gửi lại số tiền đó cho chúng tôi tìm chỗ đầu tư. Năm đầu tiên, em than thở bị lỗ do chưa có kinh nghiệm buôn bán áo quần. Năm 2020 vừa qua thì biết dịch giã nên chúng tôi cũng không hỏi han về số tiền đó. Em chồng cũng không chủ động khất hay nói năng gì.

Cho đến năm nay, dịch bệnh bùng mạnh, hai vợ chồng tôi đều ở nhà, hưởng mức lương hỗ trợ của công ty chứ không được nhận đủ lương như trước. Trong khi đó, chúng tôi vẫn ở nhà thuê, con nhỏ thì hay đau ốm. Sau 3 tháng nghỉ làm, cả hai vợ chồng thật sự túng bấn. Phần em chồng tôi, trước kia kinh doanh quần áo tuy không khởi sắc, nhưng từ ngày chuyển qua buôn bán thực phẩm cũng dư dả. Tôi thấy em hay khoe  khách chốt đơn tới tấp. Chính vì lẽ đó, tôi mới nghĩ tới việc hỏi em số tiền đang nợ tôi.

Hiểu rằng dịch bệnh thì ai cũng vất vả nên tôi nhẹ nhàng bảo em có ít gửi ít, có nhiều gửi nhiều, để chúng tôi trang trải. Vậy mà em chồng nói sẵng: “Trời ơi dịch giã vầy mà chị nỡ lòng đòi em trả tiền thiệt hả? Hồi đó chính anh Hai bảo em khi nào có thì đưa mà”.

 

Tôi chưa kịp phân bua rõ ràng thì em đã cúp máy. Chồng tôi chưa hiểu chuyện đã trách vợ, nói tôi vô ý, đang lúc khó khăn mà đòi em út, có thiếu thì vay mượn đỡ bên ngoài.

Chuyện chưa dừng ở đó, cha mẹ chồng tôi cũng gọi cho chồng tôi, “nhắc khéo” anh bảo ban vợ. Rồi ngay đêm đó, tôi thấy cô út đăng một bài dài trên mạng, nói bóng nói gió “đồng tiền quan trọng hay tình nghĩa quan trọng”.

Tôi ức đến phát khóc vì em chồng chỉ biết trách móc mà không một lời cảm ơn hay hứa hẹn với anh chị đã từng giúp mình - Ảnh minh họa

Tôi ức đến phát khóc vì em chồng chỉ biết trách móc mà không cảm ơn ngườii từng giúp mình - Ảnh minh họa

Tôi ức đến phát khóc, số tiền đó là tiền dành dụm của vợ chồng bao lâu vất vả, với nhiều người có thể là số nhỏ, nhưng với tôi, lúc khó khăn này có thể giúp lo toan. Chưa kể, chúng tôi đã cho mượn hơn hai năm, thời gian không hề ngắn. Trong lúc tôi vật vã lo tiền nhà thì cô út khoe khoang đồ hiệu, đăng những dòng trách móc mà không một lời cảm ơn hay hứa hẹn trả nợ.

Vì quá giận, tôi nói thẳng với chồng rằng anh phải nói chuyện với em, sắp xếp một khoảng thời gian phù hợp để trả. Tôi cũng đưa anh đọc hết những gì em chồng khoe và viết trên mạng. Anh thở dài, không còn trách móc vợ nữa.

H. Thanh

Vợ 2 lần sinh mổ con gái mà chồng vẫn muốn có con trai với câu nói vô tình: "Để 1,2 năm tính tiếp"

Vợ 2 lần sinh mổ con gái mà chồng vẫn muốn có con trai với câu nói vô tình: "Để 1,2 năm tính tiếp"

Mỗi ngày, chị Hà đều đối diện với áp lực sinh con đẻ cái. Năm trước, chị xin nghỉ ở nhà 6 tháng kèm theo khoản tài chính 200 triệu đồng để canh con trai nhưng đã thất bại.

Theo www.phunuonline.com.vn